Wind

Mẹ và Nhím ngồi bên cửa sổ ngắm tuyết rơi.

Mẹ: Cửa sổ nhà mình bẩn quá.

Mẹ lấy khăn lau cửa sổ.

Nhím: bây giờ con nhìn rõ rồi.

Trên nền lá xanh thẫm của cây tùng trước sân, những bông tuyết trắng rơi vun vút bên ngoài, xiên chéo qua khoảng không.

Mẹ: Gió đấy. Tuyết rơi chéo thế kia tức là gió to, Binh thường mình không nhìn được gió vì gió có hình dạng gì đâu.

Nhím: Khi gió mạnh thì còn nghe thấy cả tiếng ù ù nữa.

Một lúc sau gió ngừng thổi, tuyết rơi chậm lại và thẳng đứng.

Mẹ: Hết gió rồi.

Chiều hôm đấy hai bố con nói chuyện với nhau. Bố hớn hở quay ra bảo mẹ: Em có biết con nói gì không? “Gió thì không có hình dạng gì cả.”

 

Nhim and I were sitting by the window, watching snow falling.

Me: Our window is so dirty.

I took a cloth and wiped the window clean.

Nhim: Now it’s clear. I can see through.

On the dark green screen of our thuja on the front yard,white snowflakes raced diagonally across the air.

Me: It’s windy. Such diagonal snowfall means wind is strong. Normally we don’t see wind. Wind has no shape.                                                                                                                  

Nhim: When it blows real hard, we can even hear its sound ‘Uuuu.. uuuu….’

After a short while, it stopped blowing. Snow then fell straight down, slowly.

Me: Stopped blowing.

Later that afternoon Nhim and dad were chatting. He turned to me beaming: ‘Do you know what she said to me? That wind has no shape.’

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s